Phanh bằng động cơ giảm tốc mà không dùng phanh.
Mặt đường gồ ghề lại đòi hỏi giảm xóc mềm để bánh bám mặt đường, cứng quá thì xe nảy và mất lực bám liên tục.
Đèn phụ gắn thêm chiếu xa hơn nhưng làm tăng lực cản, đây là đánh đổi phải quyết định trước khi chặng bắt đầu. Cắt cua qua vạch trắng thường bị phạt cộng giờ.
Ban tổ chức giới hạn công suất theo hạng, nên mẫu xe mạnh nhất ở hạng thấp có thể yếu nhất khi lên hạng trên. Chỉ số độ bền xe giảm dần sau nhiều lần va chạm liên tiếp trong cùng một chặng đua. Ngưỡng phanh là mức lực lớn nhất mà bánh chưa bó cứng, vượt qua ngưỡng đó thì quãng đường phanh lại dài ra chứ không ngắn lại.
Rẽ sớm. Không cần thắng để hoàn thành một số nhiệm vụ chỉ yêu cầu về đích trong giới hạn thời gian.
Quán tính lớn khiến việc phanh phải bắt đầu sớm hơn hẳn, và mọi thao tác đánh lái đột ngột đều dẫn đến lật thùng. Nhấn ga sớm ngay khi vừa qua đỉnh dốc giúp giữ đà tốt hơn. Không có gì đảm bảo về đích trước là thắng, một số chế độ tính điểm theo lối đua mạo hiểm.
Xe nặng tăng tốc chậm nhưng bám đường tốt hơn ở tốc độ cao. Gầm quá thấp lại chạm đường ở các đoạn dốc và gờ giảm tốc, nên có ngưỡng dưới không nên vượt qua. Hy sinh tốc độ ở cua đầu để có quỹ đạo tốt cho cua sau là lựa chọn đúng khi cua thứ hai dẫn ra đoạn thẳng.
Người chạy lâu sang số theo tai chứ không nhìn đồng hồ, nhờ đó mắt luôn ở trên đường thay vì liếc xuống bảng táp lô. Chỉnh thông số này quá cao khiến khó ước lượng khoảng cách, còn quá thấp thì mất tầm quan sát ở hai bên đường.